Hãy coi mọi người đều như những người bị thương

SVVN - Khi bạn hiểu rằng mỗi người đều có nỗi đau riêng, bạn sẽ dễ dàng thông cảm với họ, và từ đó, dễ dàng chạm đến họ.

Có một câu chuyện cười thế này: Sau khi tiêm vắc-xin vào cánh tay cho một cậu bé, vị bác sĩ muốn dán một miếng băng y tế vào vết tiêm.

- Xin bác sĩ dán miếng băng lên tay kia của cháu ạ! - Cậu bé năn nỉ và chỉ vào cánh tay không bị tiêm.

- Sao lại làm như thế chứ? - Bác sĩ hỏi - Bác nghĩ là cháu không hiểu vấn đề đấy. Việc dán băng vào là để tất cả mọi người xung quanh biết rằng cháu vừa được tiêm vắc-xin và họ sẽ không đập vào cánh tay đau của cháu cơ mà.

- Xin bác cứ dán băng lên cánh tay kia của cháu! - Cậu bé càng năn nỉ dữ hơn - Bác mới là không hiểu bọn bạn cùng lớp cháu đấy!

Hãy coi mọi người đều như những người bị thương ảnh 1 Cậu bé muốn bác sĩ dán miếng băng lên cánh tay không bị tiêm của mình.

Tất nhiên, cậu bé thì hiểu những đứa bạn cùng lớp của mình. Và cậu không muốn những đứa bạn nghịch ngợm đó biết rõ cánh tay nào của cậu đang bị đau (vì khả năng lớn là chúng sẽ nhằm vào đó mà đập).

Người lớn cũng khá giỏi trong việc che giấu nỗi đau. Thường thì không phải là nỗi đau thể chất, mà là kiểu nỗi đau khó nhìn thấy hơn. Người trưởng thành thường muốn tỏ ra như thể mình đang kiểm soát được mọi việc; rằng mình có thể xử lý được bất kỳ điều gì mà cuộc sống ném về phía mình; rằng mình đang rất vững vàng. Và, thực ra, rất thường xuyên, họ sẽ phải bước đi một mình. Không ai hiểu được. Không ai có mặt ở bên để giúp đỡ.

Hãy coi mọi người đều như những người bị thương ảnh 2 Nhiều người trưởng thành thường che giấu những cảm xúc, những nỗi đau của mình.

Susan Muto, tác giả cuốn sách Blessings That Make Us Be (Tạm dịch: “Những phúc lành tạo nên con người chúng ta”), đã kể câu chuyện về một vị vua nọ cần một người thân cận và giỏi giang để giúp mình quản lý cả vương quốc. Cuối cùng, khi ông chọn được người phù hợp, ông cùng người đó đứng ở ban-công của cung điện, nơi họ có thể phóng tầm mắt nhìn rộng khắp vùng đất đai bao la trước mặt. Người trợ lý được chọn hỏi nhà vua:

- Thưa đức vua, tôi cần phải ghi nhớ nhất điều gì trong khi thực hiện mọi việc theo mong muốn của Ngài?

- Con trai của ta - nhà vua đáp - chỉ có một lời hướng dẫn con cần phải làm theo, đó là hãy coi mọi người đều như những người bị thương.

Đức vua thông thái biết rằng tất cả mọi người đều có nỗi đau, đều có tổn thương theo một cách nào đó. Những vết thương đó có thể không được thể hiện rõ ràng, nhưng chúng vẫn tồn tại.

Hãy coi mọi người đều như những người bị thương ảnh 3 Tác giả Susan Muto: “Hãy coi mọi người đều như những người bị thương”.

Khám phá được rằng người khác đang tổn thương ở đâu, và bạn sẽ có thể chạm tới họ. Hiểu được rằng những miếng băng vô hình thực sự đang được dán ở đâu, và bạn sẽ biết cách để giúp đỡ họ. Biết cách để chữa lành.

Hãy nhìn mọi người như những người bị thương - và bạn sẽ biết mình phải làm gì, phải cư xử theo cách nào.

Theo Internet
MỚI - NÓNG

Có thể bạn quan tâm

Kỷ niệm 110 năm - Ngày Bác Hồ ra đi tìm đường cứu nước và Hành trình theo chân Bác

Kỷ niệm 110 năm - Ngày Bác Hồ ra đi tìm đường cứu nước và Hành trình theo chân Bác

SVVN - Ngày 5/6/1911 là một dấu mốc không thể nào quên trong tâm trí của người Việt Nam, ngày Bác Hồ kính yêu của chúng ta đã ra đi tìm đường cứu nước. Không cam tâm nhìn cảnh nước mất, nhà tan, nhân dân lầm than, cực khổ, người thanh niên yêu nước Nguyễn Tất Thành đã rời Tổ quốc, bắt đầu cuộc hành trình 30 năm tìm con đường giải phóng dân tộc, giải phóng đất nước.