Ký ức từ những đêm mưa sấm sét và đôi vai của mẹ
Công Chức không lớn lên trong điều kiện đủ đầy mà sớm trải qua những tháng ngày mưu sinh vất vả cùng gia đình tại Nam Định. Năm học lớp 6, anh theo bố mẹ vào TP. HCM lập nghiệp và bắt đầu làm quen với cuộc sống nhiều nhọc nhằn của nghề trồng rau.
Những mùa mưa kéo dài khiến vườn rau thường xuyên ngập trắng, cuộc sống gia đình vốn chật vật lại càng thêm bấp bênh. Đến nay, anh vẫn không quên hình ảnh mẹ lặng lẽ tất bật bên những luống rau khi đêm đã khuya, hay những đêm mưa lớn kèm sấm sét, khi bố còn đi bán rau chưa kịp trở về, chỉ còn hai mẹ con hốt hoảng chạy vạy chuyển đồ trong căn nhà lá thuê tạm.
Tuổi thơ thiếu thốn và nhiều biến cố ấy đã trở thành dấu mốc quan trọng, góp phần hun đúc ở Công Chức ý chí cùng nghị lực vượt khó trên hành trình bước vào đời.
“Mẹ không cho con một vạch xuất phát hào nhoáng, nhưng mẹ cho con một đôi chân chưa bao giờ biết dừng lại”, Chức tâm sự khi nhớ về nguồn cội của mình.
Chính vì thấu hiểu sự vất vả ấy, dù chọn con đường Báo chí truyền hình tại Hà Nội đầy thử thách, anh luôn mang theo lời dặn của bố làm kim chỉ nam: “Con đã chọn thì phải cố gắng, một mình ra đó phải chăm chỉ và giữ mình".
Nỗi đau phía sau ánh đèn sân khấu và lời hứa dở dang
Biến cố ập đến vào những năm cuối đại học, khi mẹ Chức lâm bệnh nặng. Đây cũng là lúc Chức vừa học, vừa làm, vừa dấn thân vào cuộc thi “HI MC - Cuộc thi tìm kiếm cặp đôi MC tài năng”.
Đằng sau danh hiệu Quý quân rực rỡ năm ấy là một khoảng lặng đầy mất mát trong cuộc đời Công Chức. Khi cuộc thi bước vào giai đoạn nước rút, anh nhận được lời nhắn từ mẹ, mong con trai thu xếp về nhà chơi vài ngày. Thế nhưng, lịch trình dày đặc cùng áp lực thi cử khiến anh không thể trở về ngay lúc đó.
Công Chức không ngờ rằng, sự chậm trễ ấy lại khiến anh lỡ mất cuộc trò chuyện tỉnh táo cuối cùng với mẹ. Sau đêm chung kết, khi có nhiều thời gian hơn để trở về bên gia đình, mẹ anh đã dần mất ý thức và không còn nhận ra con trai mình nữa. Nỗi day dứt ấy đến nay vẫn trở thành ký ức khó nguôi đối với anh.
Khi một cánh cửa khép lại, người thầy đã mở ra một cuộc đời
Trong giai đoạn chông chênh nhất sau biến cố mất đi điểm tựa gia đình, Công Chức may mắn gặp được thầy Đỗ Ngọc Sơn. Nếu mẹ là người sinh thành, nuôi dưỡng ở anh nghị lực và ý chí vươn lên, thì thầy Sơn chính là người góp phần định hình tư duy, dẫn dắt và tạo nền tảng cho con đường sự nghiệp của anh sau này.
Trong những ngày Chức nghi ngờ bản thân nhất, chính sự bao dung và định hướng của thầy đã giúp anh đứng vững. Nhiều người vẫn nói: “Thầy Sơn đã tin Chức trước cả khi Chức tin vào chính mình”. Thế nhưng, cơ hội của người thầy chỉ là cánh cửa mở ra, còn việc có thể đi xa được hay không hoàn toàn phụ thuộc vào đôi chân của chính anh.
Hiểu rằng, danh hiệu Quý quân MC hay tấm bằng ngành Báo chí chỉ là bước khởi đầu, Công Chức lựa chọn tiếp tục rèn luyện và hoàn thiện bản thân bằng một hành trình nghiêm túc, bền bỉ. Anh dành nhiều thời gian trau dồi chuyên môn, kỹ năng diễn đạt và khả năng kết nối, với mong muốn đáp lại sự tin tưởng của những người đã đồng hành và dìu dắt mình.
Sau quá trình nỗ lực không ngừng, Công Chức nhận được sự ghi nhận từ hội đồng chuyên môn và chính thức đảm nhận vai trò giảng viên kỹ năng mềm. Trên bục giảng, anh không chỉ truyền tải kiến thức lý thuyết mà còn chia sẻ những trải nghiệm thực tế, bài học từ va vấp và hành trình vượt qua biến cố của chính mình. Chính điều đó giúp các buổi học của anh trở nên gần gũi, giàu tính thực tiễn và tạo được sự đồng cảm với học viên.
Đi qua giông bão để lan tỏa những điều tử tế
Nhìn lại chặng đường từ cậu bé lớn lên trong căn nhà lá thuê tạm đến vai trò giảng viên kỹ năng mềm hôm nay, Nguyễn Công Chức không xem những biến cố từng trải qua là bất hạnh. Với anh, đó là nền tảng để hiểu hơn giá trị của sự cố gắng, lòng biết ơn và sự đồng hành của những người đã nâng đỡ mình trong giai đoạn khó khăn nhất.
Lựa chọn gắn bó với nghề giáo, Công Chức mong muốn dùng chính trải nghiệm đời mình để chia sẻ với người trẻ về nghị lực vượt khó, trách nhiệm với gia đình và sự trân trọng dành cho những người thầy đã trao cơ hội, niềm tin. Những bài học anh mang đến không chỉ đến từ sách vở, mà còn được đúc kết từ mất mát, va vấp và hành trình trưởng thành của bản thân.
Với Công Chức, câu chuyện cuộc đời mình cũng là lời tri ân gửi đến mẹ và những người thầy đã âm thầm đồng hành phía sau thành công của anh hôm nay. Đồng thời, đó cũng là thông điệp anh muốn gửi gắm đến các bạn trẻ: Hãy biết yêu thương và báo hiếu khi còn có thể, đồng thời giữ vững niềm tin vào bản thân trên hành trình theo đuổi ước mơ.
(Ảnh: NVCC)